Mé Lầu A - nơi những điều bình thường trở thành nỗi trăn trở

“So sính!” – lời cảm ơn bằng tiếng Mông vang lên giữa núi rừng như một lời chào ấm áp kết thúc chuyến đi tiếp nối hành trình ươm mầm. Nụ cười với gương mặt lấm lem bùn đất của những em bé nơi đây chính là lý do khiến  Mé Lầu A – một nơi chỉ cần đặt chân xuống lần đầu, bạn sẽ hiểu vì sao yêu thương luôn cần được đi thật xa.

Điểm trường Mé Lầu A 

Điểm trường gồm 100% các em đều là dân tộc Mông. 100% hộ dân nơi đây đều thuộc diện hộ nghèo, chỉ vài nương ngô cắm mình trên sườn đá khô cằn — thứ lương thực ít ỏi nhưng là chỗ bấu víu của cả bản.

Từ trung tâm xã vào điểm trường là hơn 10 km đường đất đá. Một bên là vách núi dựng đứng, một bên là dòng suối chảy xiết – chỉ cần mưa xuống là nước hóa dữ, đất đá sạt xuống bất ngờ. Trên con suối chảy xiết dẫn vào trường, từng thanh sắt được người dân cắm sâu xuống đáy nước. Chúng trở thành những chỗ bám vững vàng, giúp phụ huynh bế từng đứa trẻ vượt thác mà không trượt chân. 

Mùa đông ở Sơn Vĩ lạnh đến mức hơi thở cũng khiến ta đau mắt, vậy mà mỗi sáng, những đứa trẻ ấy vẫn lách qua gió rét để đến lớp. Đơn giản vì đó là nơi duy nhất cho các em cảm giác mình đang tiến gần hơn tới một cuộc sống tốt đẹp hơn — nơi giúp các em tin rằng mai này có thể bước ra khỏi những triền núi mịt mù quanh bản. Giữa cái lạnh cắt da, chính niềm tin ấy đã giữ cho các em không chùn bước.

 

Giữa dòng nước lạnh cắt da, chính những thanh sắt nhỏ bé ấy lại trở thành điểm tựa, giữ cho từng bước đi của cả bản làng an toàn hơn
Những đôi chân nhỏ bé nhưng vững vàng

Hành trình Ươm Mầm quay trở lại –  không chỉ là những món quà được trao đi

Đến với Mé Lầu A, không chỉ những chiếc áo ấm bé nhỏ cho các em cùng vài phần nhu yếu phẩm quen thuộc được trao đi. Hành trang lần này đầy đặn hơn, thiết thực hơn – như cách chúng tôi muốn góp thêm một chút hơi ấm giữa cái lạnh hà khắc nơi đây.

Trong những chiếc bao tải và thùng hàng được chuyển từ dưới bờ sông lên dốc – nơi xe không thể vào nổi – là lương thực và các vật dụng sinh hoạt những thứ bình dị nhưng giữ cho bữa cơm trong các căn nhà nhỏ được tròn đầy hơn. Song song với đó là những món quà dành riêng cho các em nhỏ: ủng, dép tổ ong, áo phao, bánh kẹo cùng các hoạt động vui chơi. Những thứ nhỏ bé nhưng đủ khiến ánh mắt các em sáng lên ngay khi nhìn thấy.

Mọi phần quà trong chuyến đi đều được tài trợ từ sự đóng góp của chính những khách hàng – những “Người Ươm Mầm” hảo tâm đã tạo điều kiện cho Quỹ Ươm Mầm và Hội Từ Thiện Đêm được là cầu nối, là người thay mặt để trao đi tấm lòng ấy.

Và lần này còn có một món quà rất đặc biệt chưa từng xuất hiện ở những chuyến đi trước – những chiếc cuốc thứ công cụ duy nhất có thể bám trụ trước nền đất đá của vùng núi nơi đây. Khi trao tận tay các phụ huynh, chúng tôi hiểu rằng: một chiếc cuốc tốt đôi khi chính là kế sinh nhai của cả gia đình.

Ở nơi mà hạt ngô cũng phải đánh đổi bằng đôi bàn tay chai sạn và những giọt mồ hôi, điều tưởng chừng rất bình thường với miền xuôi… lại trở thành cuộc chiến âm thầm của cả một bản làng.

 

Mặc đường đất đá, mặc bùn lấm lem, nụ cười của các em vẫn trong trẻo như nắng đầu ngày

Khoảnh khắc ấm áp ngắn ngủi nhưng dư âm còn mãi

Khi đôi tay bé xíu thôi run vì lạnh.
Khi chiếc áo ấm mới được ôm chặt vào người.
Khi những tiếng cười giòn tan vang lên giữa núi rừng hùng vĩ…

Dù hành trình không dài, và không biết khi nào có dịp trở lại, nhưng những khoảnh khắc ấy đã in sâu trong tim, trở thành lý do để mỗi chuyến đi, dù ngắn ngủi, vẫn trọn vẹn ý nghĩa.

Hành trình được DCOM và Quỹ Ươm Mầm thực hiện với sự đồng hành của Hội Từ Thiện Đêm – cùng lan tỏa yêu thương đến trẻ em khó khăn vùng cao Việt Nam.